Lại đây em...
Tôi ôm em trong mưa, cơn mưa nhẹ không làm em đau như lời chia tay đâu. Vì sao em im lặng hồi lâu. Em vô hồn như bức tranh bạc màu, ngả ngớn những nụ cười mỉa mai tôi trong niềm đắng. Tôi nuốt từng lời em thấu tim, tôi nghẹn bởi những nỗi buồn không tên.
Lại đây em.
Tôi ôm em chở che nốt phần thời gian còn lại. Mai đây em về bên ấy, nụ môi nào không còn vết chua ngoa. Lấy gì lau những phôi pha dòng thời gian in hằn trên nét nhớ. Thời gian cười một phút đến chênh chao.
Lại đây em.
Khóc trên vai tôi một lần sau cuối. Thổi căn nhà hạnh phúc bay tốc mái. Cho đời tôi lạc hư hao. Em đùa giỡn bên tôi như cơn bão nhỏ, em xoáy những mảnh tình tôi lăn lóc mái tranh nghèo.
Về đây bên tôi trong căn gác trống màn đêm lạnh. Từng điếu thuốc lá cháy tàn hơi sức thanh xuân. Tôi đốt những đam mê đời tôi trong chiếc cốc thủy tinh và chai rượu vơi dần chát chúa. Lại đây em, hôn nhẹ một bờ môi...

Cho tôi nhớ em. Một lần cuối... người ơi...
Khóc mà chi em, khóc mà chi tôi. Đời nổi trôi, nhiều năm không gặp nữa.
Em đi hướng có mặt trời vàng như màu nỗi nhớ. Tôi đi hướng có cơn mưa chiều phố vắng mông mênh...
Em trả tôi không? Hai mươi tuổi đời chưa biết môi hôn. Em trả tôi không? những đam mê một thời yêu em điên dại. Em trả tôi không, cơn nắng quái của bờ mi con gái. Đóa tương tư nở héo úa thềm rêu.
Lại đây em.
Sau nỗi đau của cuộc tình bên người đàn ông khác. Chới với giữa dòng , em có tay tôi. Tôi khua mái chèo, tìm về miền ký ức. Em đừng lệch lạc tầm tay lần nữa được không em?
Xa khuất rồi, tình si. Lệ đắng. Hơi men.
Tôi cứ lang thang trên con phố về đêm không người đưa tiễn. Em khóc làm chi cho cơn mưa chiều làm chân tôi lạc lối. Dọ dẫm tìm về thuở ấy hát tình si...







